1. Chào Khách, Diễn đàn Kinh Tế Xây Dựng của chúng ta vừa mới hoạt động trở lại, chắc hẳn vẫn còn có nhiều thiếu sót, Khách nhớ đóng góp ý kiến để xây dựng diễn đàn ngày càng phát triển nhé!

Đọc và suy ngẫm cho những vợ chồng và những người ở quê có ý định ở Hà Nội!

Thảo luận trong 'Văn học/Truyện' bắt đầu bởi huynhbinh, 01/03/12.

Mods: truyenlv
  1. huynhbinh
    Offline

    huynhbinh Thành viên danh dự

    Tham gia:
    22/06/09
    Bài viết:
    953
    Đã được thích:
    152
    Điểm thành tích:
    43
    Nơi ở:
    HCM
    Mình thấy câu chuyện này thật tế và rất gần với chúng ta. Sau đây là câu chuyện của vợ chồng ở TP Hà Nội:

    Qua chính kinh nghiệm thực tế của bản thân, nếu xác định mức thu nhập của hai vợ chồng hàng tháng không để ra tối thiểu được 20 triệu thì đừng bao giờ mơ chuyện mua nhà Hà Nội.

    Sinh viên ra trường, ai ai cũng mong có được một tấm vé ở lại thành phố. Hà Nội đất chật, người thì mỗi ngày một đông, mỗi khóa học lại có biết bao con người nuôi tham vọng ở lại. Có cầu mà không có cung, thành thử cái gì càng hiếm thì càng quý và đắt đỏ, giá đất cứ tăng vù vù. Nội thành tăng, ngoại thành cũng tăng, ngoại ngoại thành cũng tăng.

    Hai vợ chồng tôi, chồng làm liên doanh, vợ làm công ty trong nước, lương tháng tính ra cũng tàm tạm, sống cũng khá thoải mái nếu không phải đi thuê nhà. Đằng này, một tháng tốn bao nhiêu tiền thuê nhà, rồi cứ dăm bữa lại tăng giá, lại chuyển chỗ… mệt mỏi và tốn kém vô cùng. Cũng đặt ra chỉ tiêu tiết kiệm: rằng mỗi tháng phải cất đi được từng này, từng này để mua nhà. Nhưng kết quả là không việc nọ thì việc kia, rồi nhoằng một cái, Tết đến, chi tiêu cũng gần hết sạch. Rồi con cái ra đời, tiền ăn tiền học của chúng nó vô cùng tốn kém, cuối cùng thấy chỉ số tiết kiệm về không luôn.

    Nuôi một đứa trẻ bằng 2 người lớn, một mình nó tiền sữa, tiền bột tiền bỉm hàng tháng đã bao nhiêu rồi. Cho con ăn sữa rẻ tiền thì không yên tâm và cũng không thấy tăng cân, sữa đắt tiền thì cứ phải cố mà đua theo. Đi mẫu giáo, nhà trẻ thì rõ ràng càng đắt tiền họ chăm sóc con mình càng chu đáo, càng yên tâm. Mỗi năm, bố mẹ cố gắng được lương cao hơn một tý, làm thêm được nhiều hơn một tý thì các khoản chi cho con lại tăng lên đến hai tý rồi. Lúc nào cũng trong tình trạng chạy đua với tiền.


    Kết quả là sau 7 năm ở Hà Nội, sinh được hai đứa con là tài sản duy nhất. 2 cái xe máy đều là mua từ thời bắt đầu đi làm, bố mẹ mua cho. Ngoài ra cũng dăm bảy thứ đồ gia dụng trong nhà mà bán đi cũng chẳng đáng tiền. Nhẩm lại số tiền tiết kiệm, chắc 20 năm nữa cũng chẳng đủ để mua một căn chung cư đàng hoàng. Hai vợ chồng lặng lẽ nhìn nhau, rồi quyết định bỏ lại tất cả, cả công việc đã mấy năm trời gây dựng để đổi lấy sự rộng rãi thoải mái. Cả nhà về quê sinh sống.

    Ở quê bây giờ cũng khang trang, không có cái ảnh cả đời náu mình trong lũy tre làng nữa. Chuyện học hành của bọn trẻ cũng được đảm bảo. Công việc tuy thu nhập thấp hơn, song chi tiêu cũng giảm thiểu đáng kể. Ở Hà Nội, lương 8 triệu sống lay lắt. Về quê còn có 6 triệu mà sao vẫn thấy phong lưu. Nhà cửa thì ở nhà bố mẹ chồng cho, tuy chưa đẹp gì nhưng là nhà của mình, cảm giác không phải nơm nớp dòm chủ nhà sao mà nó thoải mái, vui vẻ đến thế. Hàng tháng dùng hết gần 200 số điện mà đi đóng tiền chỉ bằng trăm số ở trên kia, thấy cái gì nó cũng thoải mái, hạnh phúc vô cùng.

    Không gian cũng thoáng đãng, đi làm không phải lo chuyện tắc đường. Đi làm hơn chục cây số thật đấy, nhưng đường vắng, còn nhanh hơn thời gian ngày ở Hà Nội, nhà cách công ty có 4 km mà có khi lặn ngụp cả nửa giờ đồng hồ chưa tới. Khổ ơi là khổ.

    Qua chính kinh nghiệm thực tế của bản thân, nếu xác định mức thu nhập của hai vợ chồng hàng tháng không để ra tối thiểu được 20 triệu thì đừng bao giờ mơ chuyện mua nhà Hà Nội, mọi người cứ về quê sinh sống, ai cũng có quê cả mà. Sống như thế thoải mái hơn rất nhiều, bám trụ mãi ở Hà Nội mà cứ vất vưởng cũng chán lắm.
  2. huynhbinh
    Offline

    huynhbinh Thành viên danh dự

    Tham gia:
    22/06/09
    Bài viết:
    953
    Đã được thích:
    152
    Điểm thành tích:
    43
    Nơi ở:
    HCM
    Thời sinh viên chuyển nhà đã khổ, mỗi lần bị đuổi là mỗi lần lao đao. Giờ đây có gia đình lại càng khổ hơn. Đồ đạc thì nhiều, lần nào cũng xe tải nhỏ, xe tải to...

    Vừa gọi điện cho sếp xin nghỉ 1 ngày để đi xem và tìm nhà. Cũng lướt mạng được một ít rồi nhưng phải xem tận nơi, gặp tận chủ để quyết định. Giọng sếp khó chịu thấy rõ, 2 tuần nay đã nghỉ 4 ngày rồi, 3 ngày vì con ốm nằm viện, 1 ngày vì có thợ đến sửa đường ống nước. Thợ sửa mới yên ổn đuợc một tuần, giờ chủ nhà róng riết đòi nhà gấp. Ôi cái cảnh thuê nhà, bao giờ mới thoát được đây?

    Nhiều khi tôi cảm thấy hoang mang và mệt mỏi cực độ. Hai vợ chồng cùng là “dân nhà quê”, lặn lội ra thành phố tìm cái chữ, rồi cố gắng bám trụ lại trên này, thoát cái cảnh bó buộc của lũy tre làng. Nhà hai đứa cùng nghèo, chả bao giờ nghĩ đến chuyện có tiền cho con mua nhà trên này, cái chung cư rẻ cũng chả dám mơ. Hai vợ chồng cặm cụi tiếp tục cảnh thuê nhà, và tự an ủi: nghèo thì lâu, giàu thì mấy…

    Nhưng đất ở Hà Nội này còn đắt hơn vàng. Thấy người ta muôn nhà toàn những tỷ này tỷ kia mà choáng. Lương vợ tháng 5 triệu, cả tháng, ki cóp làm thêm được 6 triệu. Lương chồng tháng 7 triệu, không thêm nếm được đồng nào. Tổng cộng hai vợ chồng có 13 triệu một tháng. Chi ra: tiền nhà: 3 triệu; tiền điện, nước, internet, cáp: 1.5 triệu; tiền ăn uống 4 người: 6 triệu; tiền xăng xe: 500.000 hai vợ chồng (may mà ở gần chỗ làm); tiền học của con: 2 triệu. Cảm giác không còn ke vào đâu để tiết kiệm được nữa, không còn một đồng một xu nào. Thỉnh thoảng có đồng thưởng nào phải ki cóp dành dụm, nhưng con ốm một đợt hết veo, về quê một lần hết nhẵn…


    Không có nhà, phải đi thuê, ngoài cái tiền thuê nhà, tiền điện, tiền nước cũng đắt gấp mấy lần. Nhiều lúc tôi có cảm giác sao mà mình khổ thế. Nhà 4 người, muốn ở ổn định nên mỗi lần thuê nhà, ngoài kén nhà, kén an ninh, lại phải kén cả chủ, sao cho có cảm giác yên tâm rằng họ sẽ cho mình thuê lâu dài một chút. Lần nào cũng thuyết phục chủ nhà ký hợp đồng dài hạn, tối thiểu là 2 năm. Nhưng hợp đồng là một chuyện, chủ nhà nào cũng vui vẻ ký, vì chẳng ở đâu như Việt Nam này, người ta chỉ coi hợp đồng là một tờ giấy lộn không hơn không kém. Chủ nhà có thể tăng tiền nhà bất cứ lúc nào, bất biết hợp đồng đã thỏa thuận ra sao, không ưng thì mời đi chỗ khác. Kiện á? Có mà con kiến kiện củ khoai. Chờ được vạ thì má cũng sưng, hơn nữa, tiền bạc, thời gian đâu mà theo kiện?

    Thời sinh viên chuyển nhà đã khổ, mỗi lần bị đuổi là mỗi lần lao đao. Giờ đây có gia đình lại càng khổ hơn. Đồ đạc thì nhiều, lần nào cũng xe tải nhỏ, xe tải to mới hết. Cái phòng bé tý mà đẩy đồ ra ngoài sao cũng lắm thế. Tiền vận chuyển mất bao nhiêu, lại công dọn dẹp, sắp xếp lại từ đầu, làm quen hàng xóm láng giềng mới. Con cái đi học không chuyển được, bố mẹ đi làm vẫn chỗ cũ, vậy là lại cuống cuồng lên để làm quen với môi trường mới, để sắp xếp thời gian đưa con đi học, bố mẹ đi làm.

    Sao mà cám cảnh cuộc đời thế này? Bà chủ nhà này, nhịn như nhịn cơm sống mà cuối cùng vẫn bị đuổi vì bà không thích trẻ con ồn ào. Mà nhà bà vẫn còn cách nhà mình một bức tường, như là hàng xóm với nhau cơ mà. Ý chủ nhà như ý chúa vậy, thuê cái nhà mất tiền mà muốn sửa cái ống nước bị hỏng cũng phải xin chỉ thị, ý kiến. Bạn bè chả bao giờ dám tụ tập, ấy vậy mà chẳng yên thân.

    Chỉ nghĩ đến ngày mai phải lang thang khắp cả quận Đống Đa cũng thấy nhọc rồi. Mà nhọc cũng phải làm, sợ cò mồi lắm. Tiền mất, tật mang, bao nhiêu công rồi bị cò nó lừa, không gì chắc chắn bằng bản thân mình tự làm hết tất cả. Mà tự thân làm thì… sức người có hạn, mình có phải hecquyn đâu cơ chứ. Chồng thì chẳng biết gì, quanh năm chỉ chúi mũi vào máy tính mà tiền chả ra bao nhiêu. Trời ơi là trời! Có ai đồng cảnh ngộ với tôi không?

    Theo báo family
  3. mouse
    Offline

    mouse Member

    Tham gia:
    23/02/10
    Bài viết:
    169
    Đã được thích:
    15
    Điểm thành tích:
    18
    Nơi ở:
    Tp TH
    Có lẽ quyết định về quê của mình là sáng suốt. :D
Mods: truyenlv

Chia sẻ trang này

Đang xem chủ đề (Thành viên: 0, Khách: 0)

Thành viên đang trực tuyến

Tổng: 376 (Thành viên: 0, Khách: 369, Robots: 7)