1. Chào Khách, Diễn đàn Kinh Tế Xây Dựng của chúng ta vừa mới hoạt động trở lại, chắc hẳn vẫn còn có nhiều thiếu sót, Khách nhớ đóng góp ý kiến để xây dựng diễn đàn ngày càng phát triển nhé!

Chú rể ngày xưa và cô hàng xóm thuở nào

Thảo luận trong 'Du lịch/Văn hóa' bắt đầu bởi hanhphuc_hcm2010, 08/05/10.

Mods: truyenlv
  1. hanhphuc_hcm2010
    Offline

    hanhphuc_hcm2010 New Member

    Tham gia:
    08/04/10
    Bài viết:
    17
    Đã được thích:
    4
    Điểm thành tích:
    0
    Nó ghé tai anh thì thầm: “Yêu anh nhiều lắm”, bàn tay anh xiết chặt hơn bàn tay nó, mùa đông thật ấm áp, hai trái tim không lời nhưng nhịp nhàng hòa vào nhau, bình yên quá!

    Cánh diều quê vẫn ngày ngày no gió và vút cao hơn mang theo những ước mơ cháy bỏng của cả hai đứa, dòng sông quê vẫn êm đềm chảy bên những ngôi nhà mái ngói đỏ tuơi, khói bếp vẫn thơm mùi rơm, tình yêu của anh và nó theo năm tháng mặn nồng, quấn quýt tưởng như những vòng xe quay mãi quay mãi theo thời gian.
    ...

    Tuổi thơ nhà nó sát cạnh nhà anh, chỉ cách nhau “cái dậu mùng tơi”, ngày bé anh vẫn thường bứt lá dừa gấp cào cào cho nó chơi, rồi giả làm ngựa cho nó cỡi, cũng như những đứa trẻ khác họ cũng có những năm tháng chẳng thể nào quên. Lớn hơn một chút, nó bắt anh phải đóng vai chú rể rồi để nó ngồi đằng sau chiếc xe cút kít làm cô dâu mà chẳng thể tưởng tượng được “cô dâu” lại yêu “chú rể” tự lúc nào không hay.

    Đến tuổi đi học, giống như duyên phận vậy anh và nó được xếp cùng lớp, vậy là ngày ngày nó ngồi sau xe anh đến trường với những lần ướt mưa, đôi khi hờn dỗi vu vơ vì anh mải đá bóng quên chở nó về nhà, rồi anh làm lành với nó chỉ bằng mấy que kem hai trăm đồng mà nó đã toét miệng cười. Cuộc sống giản dị nhưng hạnh phúc!

    Mười lăm tuổi nó giờ đã là cô bé biết ước mơ, biết chăm chút cho mình hơn, biết ngại ngùng khi ngồi sau xe anh. Còn anh vẫn vậy, vẫn đam mê bóng đá sau mỗi giờ học, vẫn cam tâm tình nguyện là tài xế trung thành của nó, đôi khi đùa vui anh cười: “Sau này làm vợ anh nhé”, nó ngúng nguẩy “Ai thèm”. Và cứ thế tiếng cuời giòn tan của hai đứa hòa vào không gian bao la. Tuổi trăng tròn trôi theo những dòng suy nghĩ ngây ngô như vậy!

    Rồi mùa phượng chia tay cũng đến, khoảng trời học trò có thêm những giọt nước mắt tiếc nuối, những trang lưu bút còn xanh màu kỉ niệm, khẽ ngắt cành phượng lần đầu tiên anh biết ngập ngừng trước ánh mắt trong veo của nó: “tặng em tuổi muời tám”, nó đỏ mặt vội vàng nhận rồi chạy theo lũ bạn bỏ lại anh với những xúc cảm không thành lời nhưng trái tim thấy thổn thức anh cười như nụ cuời đón nhận em đến với thế giới của anh, nhẹ nhàng thôi nhưng nó cũng làm anh thấy một cái gì đó đang lớn dần trong anh. Là gì vậy em?!...

    [​IMG]

    Mang theo chút hương ngọt ngào, dư vị thời “nhất quỷ nhì ma” anh và nó cùng vào đại học nhưng chỉ có nó vẫn muốn đóng vai “cô dâu”, còn anh dần xa theo vòng quay khắc nghiệt của thời gian. Một năm rồi hai năm, số lần nó gặp anh chỉ là những dịp họp lớp cũ. Cũng không thể giải thích được vì sao, chẳng ai quay ngược được thời gian chỉ có nỗi buồn trong nó là ngày càng lớn dần hơn mà thôi…

    Nó chọn quê là điểm đến lí tưởng cho những giây phút tạm xa thành phố ồn ào và náo nhiệt. Hơn tất cả nó muốn tìm lại những tháng ngày, những kí ức thuộc về riêng anh và nó. Một mình tha thẩn trên con đường đến trường của hai đứa ngày xưa, ngắm nghía những ngọn cỏ xanh rờn hai bên đường như nhà văn đang tìm cho mình những cảm hứng cho trang viết còn nó cũng muốn trở về cảm giác mỗi lần ngồi sau xe anh cho ngày xưa ùa về một chút man mác buồn nhưng nồng nàn và như còn tươi mới… Bỗng dưng nó cười nhưng hai hàng lệ đã kịp tuôn xuống và nó buồn…

    Tạm biệt lũy tre làng đung đưa theo những tiếng ru hời mỗi trưa hè, theo những vòng xe nó lên thành phố để hoàn thành xứ mệnh của những nguời đi xa. Những cơn gió mùa hè mát rượi thổi qua cánh cửa ô tô, nó nhắm mắt như để tận hưởng và lòng thầm mong cơn gió sẽ mang nỗi niềm bay xa và có một bên đỗ bình yên

    Thành phố bụi bặm xô bồ, những khu nhà cao tầng che khuất cả ánh trăng đêm rằm, nhưng rồi cái nhanh chóng của nhịp sống nơi đây cũng cuốn nó vào với bộn bề bài vở, nỗi ưu tư tạm lắng và anh khép lại trong miền thương nhớ riêng…

    Hết năm thứ nhất, rồi năm thứ hai mọi thứ với nó hầu như không có gì thay đổi hay chăng chỉ là những suy nghĩ của nó bắt đầu chín chắn hơn. Nó đã biết lo nghĩ cho tương lai nhiều hơn. Nó đang lớn hơn một chút…

    Mùa đông đến mang theo cái lạnh của những đợt gió mùa và thoang thoảng trong đó hương vị của ngày tết mà người ta đã truyền miệng nhau: “Tết sắp về rồi”. Thành phố như đông hơn trong những ngày giáp tết và hình như cái chật chội của đường phố hay mỗi lúc tắc đường không còn khiến cho con người ta cảm thấy bực mình mà thấy ấm áp và gần nhau hơn. Thật kì lạ …!

    Ngồi sắp xếp hành lí cho chuyến về nghỉ Tết nó vẫn thấy háo hức và hồi hộp như lần đầu tiên vậy. Đêm thật dài khiến cho nó càng miên man trong dòng suy nghĩ mà không thể sắp xếp theo một trật tự nào cả. Giật mình nó nghĩ về anh rồi cười ngây ngô một mình….

    Bến xe giống như ngày hội trở về của những người xa xứ, nó thấy cuộc sống thật phong phú và tràn đầy những điều thú vị, đưa mắt nhìn ra xa nó hi vọng có thể tìm một ánh mắt quen thân ngày xưa, nhưng rồi nó lắc đầu “mình thật ngốc”….

    Nó trở về trong niềm hân hoan của mọi người, việc đầu tiên nó làm là ngó sang nhà anh…tết này anh không về vì phải ở lại trực…nó buồn như một nửa cái Tết đã trôi qua mà nó chưa kịp cảm nhận được dư vị ngọt ngào của nó…!

    Nó giống như con ong chăm chỉ góp những nhớ thương và bao chờ đợi vu vơ, như cô bé muốn tìm về tuổi thơ mà thời gian lại vô tình, hay đó là định mệnh, là số phận, nó chẳng tin và tiếp tục đi tìm miền hạnh phúc mong manh ấy…!

    Thời khắc giao thời thiêng liêng chỉ còn tính bằng tích tắc, nó ngồi trên trần nhà đặt một cái nhìn để tìm một ngôi sao trên bầu trời chỉ toàn một màu đen…

    Theo dòng người đi lễ chùa cầu an lành cho năm mới, nó cũng theo mẹ đi như những đứa trẻ con cùng làng khác, ngày xưa nó và anh cũng vậy…

    Thế là một năm nữa lại trôi qua, và anh vẫn âm thầm trong niềm khát khao và thương nhớ bao la.

    [​IMG]

    Xe bắt đầu chuyển bánh, lại một chuyến hành trình mới đang chờ nó phía trước. Quy luật cuộc đời là vậy, chặng đường trước mắt nó không muốn hình dung và tưởng tượng vì dù sao nó vẫn phải vượt qua. Trong đầu nó lúc này là những nỗi buồn xa xăm trôi theo những vòng quay của tuổi thơ. Nó đang hi vọng nhưng hi vọng điều gì? Bỗng nhiên vang lên giọng ai khe khẽ bên tai “sau nay làm vợ anh nhé”, và không biết có phải gió làm sống mũi nó cay cay, phải chăng bụi khiến hai hàng lệ lăn trên gò má, nó thấy ấm áp!

    Có ai đó đã khéo ví von “Đời người là những chuyến đi”, lần này nó về quê để dự lễ kỉ niệm thành lập trường và mang theo rất nhiều những xúc cảm…

    Bỏ mặc những tiếng cười sau tháng ngày xa cách của những cô cậu học trò, nó lặng lẽ tìm cho mình một khoảng yên tĩnh để những kí ức ngọt ngào ngày xưa quay về một cách chậm rãi đủ để nó có được những cảm nhận nguyên sơ. Chợt một chiếc xe đạp chắn mất tầm nhìn của nó, giọng ai nghe thật gần khiến nó giật mình như tỉnh lại sau giấc mơ dài “Còn thích ngồi xe anh không cô hàng xóm”. Là anh! Không thể tin được những gì đang diễn ra trước mắt, đúng rồi lần trở về này nó hình như quên mất việc làm quen thuộc là ngó qua nhà anh… tim nó lúc này đang run lên vì sung sướng, sững sờ một lúc, nó đang khóc không phải giọt nước mắt dỗi hờn của ngày xưa, mà nó khóc cho những chờ đợi, cho những thương nhớ vu vơ đã theo nó trên từng chặng đường của cuộc sống. Dựng chân chống xe, nhẹ nhàng anh lau nước mắt cho nó, rồi anh cười “còn thích ăn kem không cô bé”. Nó trở nên ghét ăn kem từ ngày đặt chân lên thành phố, vì đơn giản một điều đó không phải là những que kem của anh.. thật trẻ con nhưng sâu xa hơn vì nó vẫn nhớ anh từng ngày, trong từng nỗi buồn niềm vui của cuộc sống.

    [​IMG]

    Hôm nay anh trở về theo đúng nghĩa “chú rể” của ngày xưa, trong ánh mắt của anh dường như vẫn trong veo hình ảnh của cô hàng xóm thuở nào, nhẹ nhàng anh nắm tay nó và đưa nó đi tìm tuổi thơ, con đường phía trước rộng mở thênh thang ... nó đã tìm được anh!
    (Tham khảo: vietnamnet)

    :001 (1):
  2. kinhtexd
    Offline

    kinhtexd Thành viên danh dự

    Tham gia:
    11/08/09
    Bài viết:
    447
    Đã được thích:
    75
    Điểm thành tích:
    28
    Nơi ở:
    xứ nẫu
    :001 (10):
    :001 (42):
    :001 (9):
    :001 (83):
    :001 (20):
  3. thanh.bm
    Offline

    thanh.bm Manh Thanh Thành viên BQT

    Tham gia:
    05/05/09
    Bài viết:
    1,658
    Đã được thích:
    588
    Điểm thành tích:
    113

    :001 (16): :001 (37): :001 (94):
Mods: truyenlv

Chia sẻ trang này

Đang xem chủ đề (Thành viên: 0, Khách: 0)

Thành viên đang trực tuyến

Tổng: 126 (Thành viên: 0, Khách: 118, Robots: 8)